"Chương Văn đi hơi xa rồi, liệu có nguy hiểm quá không?..."
Vương Hiến Nhật đã không còn nhìn thấy thân ảnh Chương Văn, chỉ có thể từ xa cảm nhận được khí tức của hắn. Y đang định cất tiếng gọi người kia quay lại thì bị kẻ khác ngăn cản.
"Không cần lo lắng, thực lực của hắn ngươi đâu phải chưa từng thấy. Nếu hắn đã còn dư sức thì cứ để hắn đi. Nơi này khắp chốn đều là tạo hóa, tuy vì giới hạn tu vi và tuổi tác mà những đại tạo hóa chân chính sẽ tránh né chúng ta, nhưng phần còn lại cũng vô cùng kinh người. Chúng ta đã kiệt sức, nhưng hắn thì không sao, chẳng lẽ lại bắt người ta ngồi đây chờ suông?"
"Đúng đúng đúng, phải biết rằng danh ngạch mỗi lần tiến vào đều có hạn, lần sau muốn vào còn chưa biết phải chờ đến bao giờ. Nếu không phải đang cần khôi phục, ta cũng định đến vài nơi kỳ lạ dạo quanh một phen rồi!"




